Nội dung chính
Người mẹ 64 tuổi, bà Âu Thị Minh, đã tìm lại được con trai mất tích suốt 31 năm chỉ sau một cuộc gọi video bất ngờ.
Câu chuyện mất tích từ năm 1994
Vào ngày 2/9/1994, tại sân vận động Đông Kinh (thị xã Lạng Sơn), bà Minh dắt con trai đầu lòng, Hoàng (7 tuổi), bán chè dọc cổng. Khi bà quay lại, cậu không còn nữa. Dù đã tìm kiếm khắp nơi, từ trung tâm thị xã đến các vùng lân cận, không có một manh mối nào.
Những tháng ngày không ngừng tìm kiếm
- Gia đình in ảnh và rao tin khắp các cửa khẩu biên giới Lạng Sơn.
- Đêm nào mẹ cũng khóc, thậm chí có lúc muốn “đi điên” sang Trung Quốc để tìm con.
- Năm 2012, bà gửi đơn xin trợ giúp tới chương trình tìm người thân thất lạc nhưng không nhận được hồi đáp.
Cuộc gọi video thay đổi số phận
Vào sáng cuối tháng 11/2025, điện thoại của bà Minh vang lên tiếng gọi video từ người con thứ hai, Chu Đức Hùng, thông báo có người đàn ông ở Trung Quốc cung cấp thông tin khớp hoàn toàn với Hoàng. Khi nhìn vào màn hình, bà Minh ngay lập tức nhận ra “giọt máu” của mình.
Trong lần gọi đầu tiên, ông Chu Đức Khanh, 63 tuổi, đã hỏi: “Lúc con đi, móng tay út bên phải có lành không?” Hoàng trả lời bằng cách giơ ngón tay còn sẹo – một chi tiết duy nhất mà chỉ mẹ biết.
Hành trình 20 năm của Hoàng ở Trung Quốc
Sau khi lạc, Hoàng được một gia đình ở Quảng Đông nhận nuôi và đổi tên thành Trần Phúc Hưng. Dù được học hết phổ thông và làm công nhân, anh luôn nhớ mình là người Việt Nam. Từ 21 tuổi, anh đã nhiều lần vượt biên, đến Hà Nội nhưng không biết nơi nào để tìm mẹ.
Tháng 11/2025, anh đăng thông tin lên một kênh tìm người thân trên mạng xã hội. Em trai của bà Minh nhìn thấy video và nhận ra đó có thể là anh.
Đoàn tụ cảm động tại cửa khẩu Hữu Nghị

Sau một tuần chuẩn bị, một chuyến xe từ xã Na Sầm tới cửa khẩu Hữu Nghị đã đón Hoàng về. Khi lần đầu tiên đặt chân vào ngôi nhà tuổi thơ, anh ôm chặt mẹ và thốt lên: “Mẹ ơi, thịt của mẹ cũng là thịt của con. Nhà của con là trong bụng mẹ”.

Những ngày đầu sau khi trở về
Trong tháng đầu ở Việt Nam, Hoàng thăm họ hàng, học lại tiếng Việt, viếng mộ bà ngoại và tham gia nấu ăn gia đình. Anh vẫn duy trì liên lạc thường xuyên với bố nuôi ở Trung Quốc, vì không muốn bỏ lại người đã nuôi dưỡng mình suốt 20 năm.
Kết luận
Sau ba thập kỷ chờ đợi, nỗi đau của bà Minh cuối cùng cũng được khép lại. “Cuộc đời chúng tôi từ nay đã trọn vẹn,” bà nói khi ôm chầm hai con trai. Câu chuyện không chỉ là một phép màu công nghệ, mà còn là minh chứng cho sức mạnh kiên trì và tình mẫu tử không bao giờ tắt.
Đọc thêm: Hướng dẫn tìm kiếm người thân mất tích qua công nghệ hiện đại