Nội dung chính
Người nghệ sĩ không chỉ là cá nhân, họ là tài sản văn hoá của công chúng và phải chịu trách nhiệm đồng hành với quyền lực mà họ nắm giữ.
Nghệ sĩ cũng là con người – nhưng là con người của công chúng
Vụ “đốp chát” của Lệ Quyên đã làm dấy lên làn sóng phản đối mạnh mẽ trên mạng xã hội. Lập luận “nghệ sĩ cũng là con người” được một số người dùng dùng để biện minh cho cảm xúc giận dữ, nhưng thực tế, khi một nghệ sĩ xuất hiện trên sân khấu ảo của Facebook, họ không còn là người bình thường mà đã trở thành “người của công chúng”.
Tiêu chuẩn kép và hậu quả
Ở nhà, mỗi người đều có quyền giận, khóc, thậm chí chửi bới. Khi phát ngôn công khai, nghệ sĩ đang sử dụng một “sân khấu” được tài trợ bởi công chúng. Yêu cầu “được xả giận như người thường” đồng thời muốn duy trì “đặc quyền của ngôi sao” tạo ra một tiêu chuẩn kép, làm xói mòn uy tín thương hiệu cá nhân.
Khán giả không trả tiền để xem một người bình thường thể hiện cảm xúc hỗn loạn; họ trả tiền cho sự kiềm chế, cho hình mẫu văn hoá mà họ mong muốn. Khi nghệ sĩ không đáp ứng được kỳ vọng này, khoảng cách giữa hình ảnh được xây dựng và hành vi thực tế sẽ gây sốc và làm mất đi niềm tin của công chúng.
Quản trị thương hiệu cá nhân cho nghệ sĩ
Trong môi trường số, nghệ sĩ cần một quy trình “căn phòng lạnh” – một bộ phận pháp lý và truyền thông sẽ lọc mọi phản hồi trước khi công khai. Thực tế, các công ty quản lý quốc tế luôn áp dụng quy tắc trì hoãn 24 giờ trước khi phản hồi bất kỳ bình luận tiêu cực nào.
Ví dụ, khi một nghệ sĩ nhận được lời chỉ trích gay gắt, họ nên:
- Đánh giá mức độ ảnh hưởng của bình luận.
- Tham khảo ý kiến đội ngũ pháp lý.
- Chuẩn bị một tuyên bố trung tính, tập trung vào việc lắng nghe và cải thiện.
Quy trình này không chỉ bảo vệ hình ảnh mà còn giảm thiểu rủi ro “nhiễm bẩn thương hiệu” – một vết bẩn trên áo lụa của nghệ sĩ sẽ luôn thu hút hơn độ bóng của lụa.

Bài học từ các công ty giải trí quốc tế
Tại Hàn Quốc, các công ty như HYBE (quản lý BTS) và SM Entertainment áp dụng chính sách “Zero Tolerance” đối với hành vi tiêu cực của nghệ sĩ. Họ công bố định kỳ tiến độ xử lý antifan, tạo ra một “hệ miễn dịch truyền thông” cho các nghệ sĩ.
Chính sách này không chỉ bảo vệ thương hiệu cá nhân mà còn gửi thông điệp mạnh mẽ tới khán giả: nghệ sĩ cũng phải tuân thủ chuẩn mực xã hội.

Kết luận: Tầm quan trọng của sự tỉnh táo
Trong thời đại số, mỗi lời nói của nghệ sĩ đều có thể lan truyền nhanh chóng và gây ảnh hưởng sâu rộng. Khi họ đáp trả bằng cảm xúc tiêu cực, không chỉ bản thân mà cả toàn bộ thương hiệu sẽ bị “nhiễm bẩn”. Ngược lại, im lặng chủ động – “kim cương” trong giao tiếp – giúp duy trì uy tín và tạo không gian cho phản hồi có chất lượng.
Vì vậy, nghệ sĩ cần nhận thức rõ ràng: họ không chỉ là người biểu diễn, mà còn là người giữ trách nhiệm văn hoá. Khi họ hiểu và thực hiện đúng vai trò này, họ sẽ duy trì được vị thế “ngôi sao” mà không phải hy sinh danh dự trước “đốp chát” vô tội.
Hãy chia sẻ quan điểm của bạn: Nghệ sĩ có nên chịu áp lực chuẩn mực cao hơn người bình thường?