Một cuộc gặp gỡ tình cờ trên chuyến bay đã thay đổi cuộc đời của Vickie Moretz và Graham, khi họ trở thành vợ chồng và sống hạnh phúc suốt 40 năm. Vào tháng 2 năm 1982, Vickie Moretz, 22 tuổi, đã rời miền nam nước Mỹ để đến London, Anh, tham gia chương trình thực tập sau khi tốt nghiệp đại học.

Cô cùng bạn thân Sandra đặt vé standby của hãng World Airways, một dạng vé không đảm bảo chắc chắn sẽ có ghế. Do không có kinh nghiệm, họ không hiểu rõ về vé standby nhưng vẫn đặt mua vì giá rất rẻ. Tại sân bay, chỉ một trong hai người được lên máy bay do hết ghế, và Sandra được lên máy bay trước. Tuy nhiên, vài phút sau, nhân viên thông báo tin vui: Vickie cũng được lên máy bay với tấm vé vớt cuối cùng.
Trên máy bay, Vickie và Sandra ngồi cạnh nhau, trong khi Graham, một chàng trai người Anh, ngồi cùng hàng. Ba người đã trò chuyện rôm rả suốt chuyến bay. Graham chia sẻ về nước Anh, trong khi hai cô gái kể về tuổi thơ ở miền nam nước Mỹ. Vickie ấn tượng với Graham bởi sự thân thiện, hài hước và kiến thức phong phú.
Khi đến London, Graham đã dẫn đường và giúp Vickie và Sandra mang hành lý, giới thiệu những điều đầu tiên về nước Anh. Hai cô gái đã gây náo động cả toa tàu trên đường từ sân bay về thành phố vì không ngừng cười nói. Trước khi tạm biệt, Graham đãi hai cô gái tách trà Anh đầu tiên.
Cuộc chia tay khiến Vickie bất ngờ xúc động: ‘Anh ấy như người bạn thân thiết nhất của chúng tôi. Tôi không muốn anh ấy đi.’ Cô đề nghị chụp ảnh kỷ niệm. Bức ảnh đầu tiên tại London ghi lại khoảnh khắc Vickie và Graham vô thức khoác vai nhau, tay chạm nhẹ, đầu tựa gần.
Sau đó, Vickie viết: ‘Khi xem lại, tôi mới nhận ra tay chúng tôi chạm sát nhau, khác với bức ảnh của anh ấy với Sandra’. Vickie lúc đó không nghĩ đến chuyện tình cảm với Graham nhưng cuộc gặp tình cờ ấy đã mở ra hành trình yêu đương kéo dài suốt 40 năm.
Graham trở lại London, đưa hai cô gái đi tham quan thành phố. Họ cùng bạn anh, Jim, dành cả ngày đẹp trời để khám phá bảo tàng, ăn cá chiên khoai tây, và tạo nên một tình bạn ‘tự nhiên như đã quen từ lâu’.
Trong một lần đi thang cuốn rời khỏi ga tàu điện ngầm, Vickie và Graham đứng cạnh nhau, còn Sandra và Jim ở phía dưới giữa dòng người đông đúc. Đột nhiên, một người phụ nữ đứng phía trước họ quay lại nhìn và nói: ‘Các bạn sẽ là một cặp đôi tuyệt vời và mãi mãi bên nhau’.
Câu nói của người phụ nữ xa lạ khiến hai người trẻ bối rối nhìn nhau, và suýt vấp thang cuốn. Lúc đó, họ chỉ thấy buồn cười nhưng lời tiên đoán bất ngờ ấy dường như đã thay đổi điều gì đó bên trong hai người. ‘Tối hôm đó, chúng tôi đã nắm tay nhau’, Vickie kể.
Ngày đầu tiên họ nắm tay là 6/3/1982. Ngày 4/7 cùng năm đó họ đính hôn và 28/12 kết hôn. Khi đó, vợ chồng họ nghĩ mọi chuyện diễn ra ‘như trò đùa’. Nhưng nhiều năm về sau, khi nhìn lại, Graham tin rằng đó là bước ngoặt.
Vickie và Graham đã tận dụng tối đa thời gian bên nhau tại Anh vì biết rằng Vickie sẽ sớm quay về Mỹ. Điều đó khiến họ thúc đẩy mối quan hệ nhanh chóng. Họ thường ngồi bên nhau trong khu vườn Bloomsbury Square gần khách sạn Vickie làm việc, nói chuyện về tương lai.
Sau khi cưới, họ chuyển về Anh để Graham hoàn tất chương trình luật. Hai năm sau, họ quay lại Mỹ định cư và nuôi dạy hai con theo phong cách hòa trộn văn hóa: lễ Giáng sinh kiểu Anh, những chuyến về thăm gia đình tại Anh, nhưng sống phần lớn tại Mỹ.
Năm 2022, họ trở lại London, ghé thăm toà nhà từng là khách sạn nơi Vickie làm việc, giờ đã chuyển thành chung cư, nhưng quản lý vẫn để họ vào nhìn lại sảnh. ‘Hầu như không còn gì như xưa, nhưng nơi này gợi lại rất nhiều kỷ niệm’, nữ du khách Mỹ chia sẻ.
Cả hai ngồi lại công viên Bloomsbury, nơi họ từng nói về chuyện cưới xin. Cảm giác như thời gian quay ngược. Họ gặp nhau khi cùng 22 tuổi, cưới khi vừa 23 và đã sống bên nhau hơn 40 năm. ‘Thời gian trôi nhanh quá’, Graham nói.
Ngày nay, mỗi khi bay cùng nhau, Graham thường đeo tai nghe và đọc sách, không trò chuyện với ai. ‘Anh ấy giờ rất đúng kiểu người Anh rồi’, Vickie đùa. Nhưng mỗi chuyến bay lại nhắc họ nhớ về chuyến đi định mệnh năm 1982 – nơi hai chiếc vé standby đã kết nối hai con người xa lạ.
‘Cuộc gặp ấy quá kỳ diệu. 40 năm sau, chúng tôi vẫn bên nhau’, Vickie nói.